Đam mỹ

Hầu quân như hầu mèo – Chương 10

Chương 10: Moah (Tiếng hôn)

“Tiểu Trác Tử, ta phát hiện dạo gần đây ngươi có chút kỳ quái.” Chương Trác Vân mới vừa tắm xong từ phòng tắm đi ra, một bên vừa lau tóc một bên đến gần tiểu trợ lý kỳ quái đang cố tỏ ra nghiêm túc xem ti vi của mình, “Ngươi có đúng hay không…”

“Không đúng không đúng, tôi làm sao có thể thích anh! Anh tưởng anh là Ngô Ngạn Tổ à” Trác Trạc giống như bị chọt trúng thoáng cái nhảy dựng lên, lớn tiếng la hét.

Chương Trác Vân kinh ngạc nhìn Trác Trạc: “Ta muốn hỏi ngươi đi xa lâu như vậy có nhớ nhà không, hóa ra ngươi…”

“Không đúng không đúng, không có không có, không có khả năng không có khả năng.” Trác Trạc càng nói càng chột dạ giọng nói cũng dần dần nhỏ xuống.

Chương Trác Vân nghiêm mặt, nghiêm túc nhìn cậu, Trác Trạc tiếp tục làm bộ xem ti vi. Bầu không khí lúc này bất chợt lúng túng.

“Cái này… Ai, đều là nhân chi thường tình (= chuyện bình thường).” Chương Trác Vân liền đến gần cậu, một tay khoác lên vai Trác Trạc, Trác Trạc có thể ngửi rất rõ ràng mùi hương vừa mới tắm rửa xong của hắn, “Trẫm anh tuấn cao lớn, uy vũ dũng mãnh phi thường, khí chất phi phàm lại thông minh tuyệt đỉnh. Tiểu thiếu niên như ngươi bị trẫm hấp dẫn cũng là chuyện đương nhiên, ngươi cũng không cần phải lo lắng. Trẫm là loại người mà biết ngươi là tiểu cơ lão (= gay) liền không để ý tới ngươi nữa sao? Trẫm dĩ nhiên không phải như vậy, cho nên yên tâm đi. Trẫm đói bụng, muốn ăn thịt, ngươi đi mua cho trẫm, không lấy phần mỡ đâu!”

“…” Trác Trạc đột nhiên cảm thấy mình bị nhìn thành lợn, chờ một chút! Anh mới là gay! Cả nhà anh đều là gay! Cậu một bên tự nắm cổ tay mình lại cảm thấy người trước mặt đẹp trai đến nỗi không đả thương nổi thế này, một bên nhận mệnh đi nghìn dặm xa xôi mua thịt cho bệ hạ của cậu.

Trước khi ngủ, Chương Trác Vân đột nhiên nắm chặt tay Trác Trạc, ở trong bóng tối khiến Trác Trạc sợ đến mức thiếu chút nữa kêu ra tiếng.

“Ngày mai ta có cảnh hôn với ảnh đế, ngươi có ghen hay không?” Chương Trác Vân mở to hai mắt rất nghiêm túc hỏi tiểu trợ lý của mình.

“Sẽ không.” Trác Trạc trở mình chuẩn bị rút tay về, nhưng thất bại, chỉ có thể quay lại đối diện với Chương Trác Vân.

“Ta hiểu ta hiểu, ngươi không phải lẩn trốn ta len lén lau nước mắt.” Chương Trác Vân híp mắt lại tưởng tượng đến cảnh Trác Trạc trốn đến góc tường lén lau nước mắt kèm theo BGM (= Background Music: nhạc nền) là tiếng đàn nhị đột nhiên cảm thấy trong lòng có chút chua xót.

“Anh đi mà lau nước mắt, cả nhà anh đều lau nước mắt! Mau ngủ! Ngủ!” Trác Trạc liếc mắt, cái gì đây! Người mình nhìn trúng là cái người này sao!? Đùa gì thế?

“Aiz, làm gì mà vội vã ngủ! Ngươi thích ta như vậy có phải hay không thừa dịp ta ngủ rồi đối với ta như vậy như vậy đi!” Trác Trạc cơ hồ tức giận đến mức muốn nhảy xuống giường, thừa dịp tôi ngủ đối với tôi như vậy như vậy là anh mới đúng!

Trác Trạc dứt khoát nhắm hai mắt lại, làm bộ đang ngủ.

“Ngươi đừng không nói lời nào thế, ngươi bảo ngày mai phải quay cảnh hôn như vậy, không biết ảnh đế có cạo râu hay không.” Chương Trác Vân vươn tay vỗ vỗ sau lưng Trác Trạc.

Người ta cạo râu hay không mắc mớ gì đến mày chứ! Trác Trạc tiếp tục giả bộ ngủ.

“Hừ, còn nói thích ta mà, chính mình lại ngủ trước, ngày mai ta phải diễn cảnh hôn khẩn trương như vậy cũng không an ủi ta một chút.” Chương Trác Vân xoay người nhỏ giọng thầm thì trách cứ.

Khẩn trương, aiz, anh ta sẽ không thật sự khẩn trương đi, đối với một thẳng nam như anh ta khẳng định sẽ rất khó chịu khi hôn môi cùng với người đàn ông khác. Vậy lần trước anh ta, cái buổi tối kia, có phải đối với mình cũng cảm thấy buồn nôn hay không? Mình cùng anh ta nói chuyện một chút là được rồi, miễn cho anh ta khẩn trương không ngủ được ảnh hưởng đến công việc ngày mai. Đúng, cũng là vì công việc, ai bảo mình là một người đại diện chuyên nghiệp chứ. Trác Trạc đang xoay người chuẩn bị mở miệng.

“Hô… Hô…” Trác Trạc mong ngóng người trước mặt đã ngủ mất lòng thương cảm lập tức biết mất.

Ảnh đế nói lần đầu tiên quay cảnh hôn sẽ bị NG rất nhiều lần, thế nhưng không lấn át được Chương Trác Vân đại nhân anh tuấn cao lớn, uy vũ dũng mãnh phi thường, khí chất phi phàm lại thông minh tuyệt đỉnh của chúng ta. Trừ cảnh nụ hôn đồng tính đầu tiên có hơi xấu hổ, mặc đồ cổ trang bó tay bó chân hoạt động một loạt vấn đề, vấn đề lớn nhất là mũi hai người rất cao lại đụng vào nhau!

“Ai, trước hết nghỉ một lát đi. Hôm nay nếu thật sự không được thì để cảnh này quay sau.” Ngô Nghị đang ngồi ở khu đạo diễn liên tiếp lắc đầu, cuối cùng cởi xuống cái mũ ở trên đầu rồi ném đi.

“Trời ạ vứt mũ mà cũng chất như vậy! Ngầu thật ngầu.” Trác Trạc đứng ở phía sau tâm trí kỳ diệu có điểm chạy lệch.

“Ngươi đang nhìn cái gì?” Chương Trác Vân đi tới bên người Trác Trạc, nhìn ánh mắt Trác Trạc nhìn Ngô Nghị, trong lòng không hiểu sao có chút không vui.

“Không có gì, chúng ta trước hết vào trong xe nghỉ ngơi một lát.” Trác Trạc lôi Chương Trác Vân đi.

Trong xe, Chương Trác Vân một bên uống nước Trác Trạc thay hắn mở, một bên có chút không cam lòng hỏi: “Thực sự một cảnh cũng không thể qua?”

“Cứng ngắc.” Đừng nói là người hay lẻn nằm vùng lâu ở đoàn phim như Trác Trạc, tùy tiện tóm một người qua được nhìn qua đều có thể nhìn ra, không đơn giản là Chương Trác Vân, mà ảnh đế hôm nay cũng không có tâm trạng, “Giống như cái cọc gỗ đứng im một chỗ.” Trác Trạc hình dung chuẩn xác mà bổ sung.

Chương Trác Vân cũng biết điều đó, kỳ thực muốn nghe chính là vài câu an ủi che dấu lương tâm của Tiểu Trác Tử nhà mình, kết quả tên đầu gỗ này vậy mà nói thật, còn nói mình giống như cọc gỗ! Chương đại gia vừa nghe xong nhất thời không tiếp thu nổi, một mặt kéo Trác Trạc không nói hai lời tiến lại gần môi mà hôn một cái, mặt khác, muốn chứng tỏ xem ai mới là đầu gỗ đây.

Tuy nói cũng chỉ hôn nhẹ như chuồn chuồn lướt nước một chút, Trác Trạc thế nhưng bị hôn như vậy cả người giống bị điện giật, cứng ngắc đến mức trở thành đầu gỗ, còn cứng hơn so với kim cương, đây là lần thứ hai Trác Trạc bị Chương Trác Vân hôn, còn là ban ngày, trời vẫn còn sáng sủa. Tiểu Trác Tử bị kinh sợ cứ như vậy mở to đôi mắt đen bóng, sững sờ, không nháy mắt nhìn Chương Trác Vân, tướng mạo Trác Trạc lớn lên đều không phải loại khiến Chương Trác Vân vừa nhìn một lần liền chú ý, thế nhưng lại chịu không được mà nhìn xem, hơn nữa còn trắng, như con thỏ nhỏ. Người nào đó lúc này bị nhìn như vậy, đột nhiên không được tự nhiên, cứ như bị ai đổ rượu vào miệng, có chút choáng, hoặc như là có ai cầm lông chim chạm một cái vào lòng, có chút ngứa, hết lần này tới lần khác Trác Trạc ở cảnh này buồn bực giả làm người chết, nháy mắt một cái, lông mi thật dài giống như cây quạt nhỏ khiến trong lòng Chương Trác Vân nổi lên một đốm lửa nhỏ. Chương đại gia liều mạng hôn tiếp lần nữa, lần này, mới thật sự là hôn môi, môi lưỡi mềm mại dây dưa với nhau.

Trước tiên chạy trối chết, là Chương Trác Vân.

“Ừm ta ra ngoài một chút, xem đạo diễn có phân phó gì không.” Chương Trác Vân đóng cửa xe lại rồi hận không thể tát mình một cái, hoảng cái gì? Trẫm đây là chân long thiên tử! Hôn cũng hôn rồi, quay phim xong trở lại sắc phong quý phi đi!

Trác Trạc ngồi lại trong xe nội tâm bắt đầu chửi ầm lên, chính mình tuy rằng bình thường đều nghĩ đến chuyện này, hiện tại thực sự xảy ra, mình bị chiếm tiện nghi còn chưa nói gì, anh ta cư nhiên cụp đuôi chạy!

Một lần nữa đến lúc quay phim, Chương Trác Vân đi qua, hai mắt nhắm lại, trong đầu đều nghĩ đến Tiểu Trác Tử, vì hôn môi gợi tình mà lưu luyến.

 

-//-

2 thoughts on “Hầu quân như hầu mèo – Chương 10

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s